Tiểu Điềm mặt lạnh lùng nhìn A Ngạo, anh lặng người, ngồi qua một bên, không nhìn cậu và khẽ nói “xin lỗi…”
Quá trình trở về phòng trên đôi chân bủn rủn, không cần nói cũng biết khốn đốn thế nào. Vừa đóng chặt cửa nhà lại thì cậu trực tiếp ngã xuống sàn thảm và ngất lịm đi.
Tích tắc… Tích tắc… Tích tắc…
“Miew.. Miew…”, tiếng mèo kêu thê lương vì đói khiến cậu tỉnh lại. May mắn lấy lại được ý thức, tiểu Điềm chầm chậm mở mắt, lần động tình đầu tiên luôn khiến cậu mất sức… Nghĩ đến lần thứ hai, thứ ba tiếp theo… Sắc mặt tiểu Điềm lập tức trắng xanh một mảng.
Chuẩn bị thức ăn cho mèo đầy đủ xong, cậu vội chạy vào phòng tắm và đóng cửa thật chặt lại. Thoát ly áo đẫm mồ hôi, ngâm quần lót đã bị nhớp nháp thành mảng, tiểu Điềm khẽ sụt sịt mũi, cố chà sạch cái quần, thừ nước trong bồn, không thả hương liệu mà trực tiếp bước vào ngâm mình.
Khi phát tình mà còn dùng hương liệu, mùi tỏa ra sẽ nặng và lan xa hơn bình thưởng, trừ khi muốn chết thì cậu không thể dùng hương liệu được.
Nước không đầy cả bồn, tựa lưng vào tường đá lạnh lẽo, dang hai chân gác lên thành bồn để thuận tiện cho việc tự rửa sạch, khẽ hít một hơi thật sâu, cậu vươn tay ra đằng sau, lần xuống tiểu huyệt vì đến kì phát tình mà mềm mại trơn láng, nhẹ dùng ngón tay khều cửa huyệt, cả người như nhiễm điện mà run lên, vội vã che miệng lại để không phát ra tiếng rên khó kìm.
“Khốn nạn…” tiểu Điềm là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750796/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.