Tiểu Điềm lên mạng tìm chỗ bán mèo. Chỗ gần nhất cũng thật xa, đi đến tận nơi xem cũng mất một khoảng thời gian không nhỏ.
Cậu băn khoăn không biết A Ngạo có xe hay không nhỉ? A Ngạo là anh hàng xóm bên phòng 507, sau khi ăn ý mua sắm với nhau, tiểu Điềm quyết định trao đổi tên với người ta.
“A Ngạo ơi! a Ngạo!”, đứng ở ban công, tiểu Điềm hướng bên kia gọi với qua. Đến khi người đàn ông vò mái tóc rối, tay kẹp điếu thuốc đi ra, cậu sững người. A Ngạo mặc áo ba lỗ, cơ bắp săn chắc, khuôn mặt đầy nam tính cùng mùi Alpha tỏa ra tỏa a.
“Máu mũi kìa”
Tiểu Điềm vội bưng mũi mình lại, chưa kịp hỏi han gì đã chạy trối chết vào nhà. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh không để mình phát tình.
“Đ… Đáng ghét!”, khẽ nguyền rủa, mùi hoa lài luẩn quẩn quanh căn phòng, cậu đắm mình trong dược liệu tận một giờ chỉ để vơi mùi Omega.
Mùi hương Alpha là để thu hút Omega, còn mùi Omega là để dụ Alpha đến ăn sống Omega! Cậu còn muốn giữ thân cho Alpha đích thực của cuộc đời cậu mà… Rầu rĩ chìm xuống đáy bồn tắm.
Mặt trời dần khuất bóng đằng xa.
Vươn tay dụi mắt, từ trên giường ngồi lên, từ buổi trưa mà tiểu Điềm ngủ một mạch đến chiều. Tiếng gõ cửa dồn dập khiến cậu tỉnh lại. Xỏ dép bông, cậu vừa đi đến cửa vừa hô “ra liền ra liền! Gõ nữa hư cửa!!”.
“Tiểu Điềm, mèo của bà lão hộ 501 đi lạc ra ngoài rồi, cậu giúp chúng tôi tìm nó được không?”, là cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750785/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.