Tiểu Điềm là con người kỉ luật cao, thức khuya cách mấy cũng đúng 6 giờ sáng mở toang cửa sổ ra, đứng vươn vai một chút, tập vài động tác giãn cơ, nằm bẹp trên giường thêm một chút rồi hoàn toàn tỉnh táo mà làm bữa sáng.
Vấn đề là cậu không thích chiên xào vào buổi sáng! Sữa không đủ no, tiểu Điềm đáng thương phát hiện bột mì cũng hết, miễn cưỡng mặc quần bông, khoác áo khoác, lệch xệch dép lào ra khỏi cửa.
Thang máy sắp đóng lại.
Anh nghe tiếng dép vang lên từ hành lang, một thân ảnh quen thuộc đang cố gắng đuổi đến thang máy. Anh vươn tay tính nhấn nút giữ cửa thì một vật thể không xác định xoẹt ngang cửa thang máy, khiến nó mở ra lại.
“Ôi cha ôi cha, may quá kịp rồi”
Tiểu Điềm xốc lại áo khoác, lò cò vào bên trong, mang lại chiếc dép ban nãy bị quăng đi. “Xin chào. Làm phiền anh rồi… Tôi đi mua đồ ăn sáng..”, ngượng ngùng cười toe với chàng trai đang nhìn mình chăm chú.
“Ừm, tôi cũng đi mua đồ ăn sáng”, dời tầm mắt, anh thoáng nghe tiếng thở phào của cậu, hình như cậu không phát hiện ra anh là người hôm qua.
Đi dọc ở đường đến công viên lă những quầy hàng ăn bốc mùi thơm phức, tiểu Điềm bị một quầy bán bánh bao hấp dẫn, bụng reo vang không ngừng, cậu dứt khoát đi vào mua bánh bao.
“Chào quý khách, bánh bao thịt trứng hay bánh bao thập cẩm?”, chị gái xinh xắn cười tít mắt nhìn hai người vừa bước vào.
“Bánh bao thịt trứng đi”, tiểu Điềm rút tiền ra, cô gái quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-he-liet-dinh/750784/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.