*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Những ngày qua cả Hạ Liên Chử và Thư Ly đều có tâm sự riêng, tuy ngoài mặt không biểu hiện, nhưng không hẹn mà cùng nhau đem khoảng cách kéo dãn ra, chừa cho nhau không gian riêng, mỗi bên đều lui một bước, mối quan hệ từng có thể dùng từ 'ám muội' để định nghĩa, nay so với bạn bè bình thường còn lạnh nhạt hơn.
Đối với Hạ Liên Chử, Thư Ly là một vị khách trọ khiến người khác không thể bớt lo.
Không sai, 'khách trọ', Hạ Liên Chử dùng từ này để hình dung quan hệ chi gian giữa hắn và Thư Ly.
So với việc tin đây là 'trùng hợp', Hạ Liên Chử càng nghiêng về suy đoán rằng Thư Ly chính là người hắn vẫn luôn tìm kiếm.
Nhưng đây chỉ là mong muốn đơn phương của hắn, Hạ Liên Chử tin tưởng chứng cứ, hắn đã tìm quá lâu, sợ người nọ chính là Thư Ly, lại sợ lỡ như Thư Ly không phải người hắn tìm.
Trong lòng quá mức thấp thỏm, có loại cảm giác không thiết thực, như đang đi trên cây cầu treo phủ đầy rơm, chỉ cần không chú ý sẽ một cước đạp lên không, cũng sẽ bỏ qua một điều gì đó.
"Sao Nhị thiếu lại nhìn tôi như vậy?" Thư Ly cúi đầu nở nụ cười. Ngữ khí có chút trêu chọc, hai má chợt hiện lên một vệt ửng hồng.
Hạ Liên Chử phục hồi tinh thần lại, mới phát hiện mình không kiềm chế được mà dựa vào cạnh cửa nhìn Thư Ly nấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/abo-ai-hau-du-sinh/1189084/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.