Edit: Tiểu Vũ
Trấn Bắc Vương không tới Thiên điện nữa, người trong cung đồn đại, Trấn Bắc Vương nạp phi mới, người ở Thiên điện này bị thất sủng rồi.
Ngày Tết Đoan Dương (tết Đoan ngọ),các cung nữ treo xương bồ và ngải thảo khắp nơi, rắc hùng hoàng* đuổi sâu bọ, giống như bỏ quên Thiên điện rồi, không người nào hỏi thăm, người trong hoàng cung đi lên đi xuống* đều là việc tập mãi thành quen.
*xương bồÁ Nô
*ngải thảo: là cây ngải cứu
*hùng hoàng: Khoáng vật có sắc vàng dùng làm thuốc, có thể giải độcÁ Nô
*bản gốc phủng cao thải đê, dịch sát nghĩa là bê cao giẫm thấp. ý chỉ những công việc chân tay. Mình dịch thành đi lên đi xuống cho thoát nghĩa
Thẩm Ngọc toát mồ hôi đầm đìa, y đồng tử tán loạn, chầm chậm hồi phục thể lực, làn da vì bệnh trạng vẫn chưa hết ửng đỏ, y phục đều bị ướt đẫm mồ hôi.
Biển Thập Tứ vừa rút ngân châm trêи người y, vừa lầu bầu: “Quả nhiên khoảng cách càng ngày càng ngắn, bây giờ mới có hơn một tháng, độc tính lại tái phát, so với dự đoán của ta còn sớm hơn…”
Trêи người Thẩm Ngọc đều là lấm tấm lỗ kim châm, có chỗ còn rỉ máu, Biển Thập Tứ chỉ có thể châm cứu làm giảm sự đau đớn mà cổ độc mang lại, nhưng lại không có cách nào ngăn cản phát tác nhiều lần.
Thẩm Ngọc thân thể yếu ớt ngồi dậy, thật lâu sau mới từ trong mệt mỏi và thống khổ do độc phát mà bình thường lại.
Biển Thập Tứ thu dọn xong ngân châm, hỏi: “Đây là lần thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-no/1501442/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.