Con quỷ nhỏ kia đột nhiên bị sợi tơ hồng kéo đi thế là cái thứ phát ra tiếng thét chói tai trong rừng trúc cũng chuyển hướng đuổi theo sợi tơ hồng. Trong lúc nhất thời chỗ lão Dũng và Diệp Hàng đứng lập tức trở nên an tĩnh hẳn.
Thấy Diệp Hàng ngây người đứng đó như mất hồn lão Dũng sợ anh bị quỷ ma bắt đi thế nên đang muốn duỗi tay kéo anh. Ai biết Diệp Hàng bỗng nhiên quay đầu ném lại một câu: “Anh ra ngoài trước chờ em!” Sau đó anh lập tức xoay người vọt vào sâu trong rừng trúc, nơi ấy sương mù mênh mông.
Lão Dũng gấp gáp gọi vài tiếng nhưng Diệp Hàng đã biến mất rất nhanh, ông chỉ có thể nhìn thấy một mảnh sương mù dày đặc trước mặt, không biết phải làm sao cho phải.
Diệp Hàng chạy một đường theo hướng sợi tơ hồng kia, thi thoảng anh sẽ lắng tai nghe ngóng bốn phía. Lúc này anh hoàn toàn không có cảm giác về phương hướng, chỉ có thể theo tiếng kêu thảm loáng thoáng nghe được mà gian nan đi về phía trước. Phía bên trong rừng trúc khác hẳn bên ngoài, có những cây to bằng đùi một người lớn, bên trên còn có gai, có cây lại chỉ bằng cây mía, còn có cây chỉ bằng ngón tay. Tụi nó mọc lên rậm rạp, gần như khó mà bước nổi. Diệp Hàng bất chấp cảnh phục trên người đã ướt nhẹp, tay và mặt bị gai cào rách thành từng vệt máu, anh chỉ liều mạng dùng tay bẻ đống cành trúc ra hoặc bò, hoặc luồn. Rốt cuộc anh cũng chật vật chạy ra khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-ly/2593538/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.