Có lẽ vì mới đỗ cống sĩ nên đám sai nha dẫn đầu rất cung kính, tỏ vẻ khách khí, nhưng thái độ lại cực kỳ cứng rắn. Chức Y Hạng vốn là một trong những hộ đóng thuế lớn ở Ninh An, muốn bảo Khâu tri phủ buông bỏ miếng mồi béo bở này gần như là chuyện không thể. Vi Thúy Nương nghiến răng đến mức suýt vỡ, mấy lần định đuổi đám người kia ra khỏi cửa, nhưng bị bọn tiểu nhị đau khổ ngăn lại.
Khi Tiết Duyên đến nơi, mấy tên sai nha đã ngồi đến tê cả mông, nhưng vẫn cố lì ra không chịu đi, như thể thề không lấy được tiền thì quyết không bỏ cuộc.
Thấy chàng đến, Vi Thúy Nương vẫn còn giận sôi, nghiến răng nói, “Tiền này chúng ta không thể đưa, dù chỉ một đồng. Tại sao phải mang mồ hôi xương máu của mình đi nuôi mấy con dòi trong hố phân đó. Ăn no béo tốt, nhưng thật ra toàn là lũ quái vật hút máu dân đen. Nếu là quyên góp cho triều đình đánh giặc, ta nguyện chết cũng không từ, nhưng nếu là để đưa cho cái Khâu gia ấy, ta nhổ vào cả nhà hắn. Vật hợp theo loài, người tụ theo nhóm, lũ rùa con cũng phải kéo bè mà ra hại người ta chứ!”
Giọng nàng chẳng hề nhỏ, từng chữ từng chữ đều để đám sai nha nghe thấy rõ ràng. Một tên nóng tính lập tức đứng phắt dậy, rút đao ra quát, “Con mụ chanh chua kia! Đúng là đứa nói bậy nhất, ngươi dám nói lại một lần nữa không!”
Vi Thúy Nương gần như phát điên, tiện tay cầm lấy cái bình sứ bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258429/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.