Nửa tháng sau đó, ngày nào Tiết Duyên cũng túc trực bên A Lê. Tình trạng của nàng lúc tốt lúc xấu, thỉnh thoảng tỉnh lại vài lần, nhưng chưa được bao lâu lại mê man ngủ tiếp.
Thầy thuốc nói đó là do lúc ngã ngựa đã va mạnh vào trán, về sau có thể tỉnh lại hay không, hoặc có để lại di chứng gì không, thì còn phải xem số mệnh.
Mùa xuân đã đến, vì năm trước là mùa đông ấm, nên năm nay trời càng thêm dịu. Mới đầu tháng hai mà hoa lê đã nở trắng xóa, hương thơm lan khắp.
Tiết Duyên đi dạo một vòng ngoài sân, bẻ một cành lê c*m v** bình sứ, đặt ngay trên chiếc bàn nhỏ đầu giường A Lê. Hoa lê nhỏ xinh, cánh trắng nhị vàng, yếu mềm mà đáng yêu, từng chùm từng chùm nở rộ, tỏa ra hương ngào ngạt khiến người say đắm.
Chàng khẽ cúi xuống hít một hơi, mỉm cười nói, “Lê nhỏ, nàng còn nhớ tửu lâu ở Lũng huyện không, hoa lê sau vườn năm ấy cũng nở rộ, Hồ huyện lệnh còn gửi thư hỏi khi nào ta về thăm. Nàng mau tỉnh lại đi, kẻo lỡ mùa hoa năm nay, lại phải đợi thêm một năm nữa đấy.”
A Lê vẫn nhắm mắt, hơi thở yếu ớt, không đáp lời.
Trong mắt Tiết Duyên thoáng hiện nét thất vọng, nhưng rồi nhanh chóng giấu đi. Chàng cầm bông vải thấm nước làm ẩm đôi môi khô nứt của nàng.
Bây giờ mỗi ngày chàng đều ngủ sớm dậy sớm, ăn mặc chỉnh tề, gọn gàng như cũ, chỉ sợ nếu A Lê tỉnh lại, thấy chàng tiều tụy sẽ đau lòng.
Hồ An Hòa đã rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258428/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.