Bất kể xếp hạng là đệ nhất hay đệ nhị, chỉ cần trúng cử nhân thì đã là chuyện lớn đáng mừng rồi. Tối hôm đó, Tiết Duyên liền đến đặt phòng ở Hội Tiên Lâu, sau đó gọi phu thê Hồ An Hòa cùng đi ăn một bữa.
Hội Tiên Lâu là tửu lâu lớn nhất Ninh An, cao đến sáu tầng, tầng trên cùng cũng là nơi sang trọng nhất, gọi là Phù Vân Các. Người xưa có câu: “Phía tây bắc có lầu cao, cao cùng mây nổi sánh vai”, đại khái chính là nói đến nơi như thế này. Cả sáu tầng rộng đến mức có thể cho ngựa chạy vòng, nhưng chỉ có một gian phòng duy nhất, không có cửa ngăn, chỉ dùng những bình phong thêu Thục tầng tầng phân cách, không phải cứ có tiền là có thể đặt được.
Nguyễn Ngôn Sơ thi đậu cử nhân, từ nay chẳng còn là người thường nữa, một chân đã bước vào quan lộ, nên khi tiểu nhị nhìn thấy, cũng phải kính cẩn gọi một tiếng “Cử nhân lão gia”. Cũng vì vậy, khi Tiết Duyên hỏi xem tầng sáu có thể dùng được không, sắc mặt tiểu nhị mới có vẻ khó xử, “Tiết chưởng quầy, Phù Vân Các đã có người đặt rồi, mới nửa canh giờ trước thôi, là vị Giải nguyên của kỳ thi Hương này, La công tử. Hôm nay hắn mở tiệc tạ thầy, e là không tiện đổi được. Hay là ngài chọn gian khác được không ạ?”
Tiết Duyên hơi nhíu mày, phòng bị đặt trước vốn là chuyện bình thường, nhưng cái tên La Viễn Phương ấy lại khiến chàng không khỏi nghĩ nhiều. Dù sao thì, một kẻ ăn chơi trác táng, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258422/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.