A Lê nghe thấy, bất đắc dĩ quay đầu lại vẫy tay, Lai Bảo bĩu môi, lắc lắc cái mông nhỏ rồi bò đến, chui vào lòng mẫu thân.
A Lê mỉm cười lau nước mắt cho con, dịu giọng hỏi, “Cục cưng nhà ta sao lại khóc nữa rồi?”
Lai Bảo ê a cựa quậy lung tung, khóe mắt thì cứ liếc về phía Tiết Duyên. Cậu chưa biết nói, nhưng rất biết dùng ánh mắt. Tiết Duyên tức đến nỗi mắt như bốc lửa, nhưng A Lê đang ở ngay đó, nên chàng cũng không dám làm gì thật, chỉ xỏ dép đi xuống nhà uống nước lạnh.
A Lê cong môi, gọi với theo, “Tiết Duyên, chàng đi giặt khăn đi, dùng nước ấm nhé, rồi mang mấy cái bánh bao nhỏ trên bàn lại đây.”
Bánh bao nhỏ làm từ sữa bò, chỉ to bằng móng tay, bỏ vào miệng là tan, lại còn thêm chút tương đậu phộng, ăn vào thơm và ngọt. Bình thường khi Lai Bảo đói, A Lê thường cho cậu ăn thứ này. Tiết Duyên cũng thích, trên đường bưng đĩa quay lại còn bốc một nắm nhét vào miệng, cố tình nháy mắt trêu chọc Lai Bảo.
A Lê nhìn ra được màn ganh đua nhỏ giữa hai cha con, cũng không nói gì, chỉ giữ chặt lấy Lai Bảo đang định giãy đòi lăn ra ăn vạ, dỗ dành, “Con nhường cha một chút đi, đừng lúc nào cũng giận dỗi thế.”
Tiết Duyên đứng dưới đất lạnh nhạt đáp, “Nếu nó mà có được cái nhận thức đó, ta đã thi đỗ Trạng nguyên rồi.”
A Lê khẽ nói, “Chàng có thể bớt nói vài câu không?”
“Được thôi.” Tiết Duyên khoác áo ngoài lên vai, lững thững
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258421/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.