Chớp mắt giữa tháng mười, A Lê cuối cùng cũng hết ở cữ, Lai Bảo cũng lớn lên rất nhiều. Ông lão nói rằng trẻ con sẽ hai tuổi trông coi ba tuổi đánh đòn, qua đầy tháng thì mắt có thể di chuyển một cách nhàn nhã. Tiết Duyên mua cho bé một trống bỏi lớn nhỏ, mỗi ngày thay một chiếc. Tiếng chuông leng keng cứ vang vọng bên tai bé, Lai Bảo không còn khóc nhiều như trước nữa, bé trắng trẻo và mập mạp hơn, trông bé dễ chịu hơn trước. Tiết Duyên ngoài miệng ghét bỏ, nhưng trong lòng lại yêu vô cùng.
Giữa tháng mười, A Ly cuối cùng cũng ra khỏi nơi giam cầm, Hư Vô trưởng thành rất nhiều, lão giả nói đứa nhỏ sau khi trăng tròn sẽ có thể nhỏ giọt. Tuyết Yến mua cho cậu một giỏ lục lạc, lớn nhỏ, mỗi ngày đều thay một cái, chuông leng keng cứ run rẩy bên tai, Noble không còn khóc như trước, nó trắng và béo, trông nó dễ chịu hơn trước, Tuyết Yến không thích nó trên môi anh, nhưng trong lòng anh rất thích.
Bên ngoài thường xuyên có tuyết rơi, bầu trời phủ đầy màu bạc. Lớp băng dưới tường đã đóng băng, trơn trượt đến mức ngay cả A Hoàng cũng không thể đi được. Phùng thị ngày càng lớn tuổi và A Lê sức khỏe kém, Tiết Duyên không dám cho họ ra ngoài thường xuyên. Gạo, mì, rau cải đều được tiểu nhị trực tiếp giao đến, khá tiện lợi.
Ban đầu đã đồng ý rằng nàng sẽ đi cùng Tiết Duyên đến chùa Vân Thủy và núi Tiểu Hương sau khi hết ở cữ, nhưng bây giờ Lai Bảo là khoảng thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/a-le/5258409/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.