“Thang máy xuống lầu, chào ngài, hoan nghênh đến với công ti bách hóa, xin hỏi ngài muốn tới tầng mấy?”
Ngoài mặt câu nói kia mỗi ngày chàng trai không biết phải nói bao nhiêu lần.
Cậu là chàng trai trực thang máy số 2 tòa C công ti bách hóa, gần đây các công ti bách hóa phát triển thị hiếu dùng nam nhân viên, không khó lí giải việc này, bởi vì người tiêu thụ từ trước đến nay phần lớn là khách hàng nữ đến công ti bách hóa, dùng nam giới phục vụ sẽ tăng được hiệu suất.
Kì thực vốn cậu đến đây ngay thời điểm công ti bách hóa phỏng vấn, cậu chấp nhận làm nhân viên quầy hàng rồi, diện mạo thì trong sạch, tính tình thì bất uấn bất hỏa[1], cậu rất nhanh đã trúng tuyển ngay, chỉ là sau đó vì một nguyên nhân, khiến cậu không có cách nào khác liền chuyển quyết định ban đầu làm nhân viên quầy hàng thành trực thang máy.
Công việc nam nhân viên trực thang máy này nói là dễ cũng không hẳn, bởi vì trước hết phải thích ứng với việc luôn luôn ở nơi thang máy cao hơn mực nước biển khiến cơ thể rất khó chịu, còn phải đứng thẳng thời gian dài, sau mấy lượt cậu tan tầm đi làm về, hai chân sưng phù đến nỗi cực kì đau nhức.
Chẳng qua việc làm đã nhận đến tháng thứ tư cậu cũng thích ứng hoàn toàn rồi, chỉ là chàng nhân viên trực thang máy gần đây phát giác một chuyện rất kì quái…
Hắn, là quản lí chịu trách nhiệm ở trên tầng mười hai, theo lí mà nói số lần hắn mỗi ngày bước vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/365-nghe-chi-nghiep-phuc-vu/52302/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.