Trong một trấn nhỏ nào đó của Trung Quốc huyễn tưởng có một gã ngâm thơ rong, tiếng đàn duyên dáng và làn điệu nhẹ nhàng trong nháy mắt đã chiếm được trái tim của tất cả già trẻ trong trấn, ban đêm mọi người tụ hợp ở bên bờ ao của quảng trường trung tâm nghe gã ca hát.
Ở nước Trung Quốc huyễn tưởng, phương pháp tán dương một người chính là biên nó thành một ca khúc, hơn nữa giai điệu phải dễ nhớ, ca từ phải bình dân, thì mới có thể nghìn đời ca tụng mãi, việc này còn có hiệu quả hơn bất cứ văn bia, tài liệu tham khảo nào.
Người ngâm thơ rong dừng tiếng đàn lại, mọi người cũng im lặng, gã lần đầu mở miệng nói, chứ không hát.
“Trước khi hát bài này, tôi muốn kể một câu chuyện xưa về một người dũng sĩ, không phải câu chuyện hắn giết hạ ác long, cũng không phải câu chuyện hắn chiến đấu với ma vương, mà là câu chuyện tình yêu dũng sĩ, tôi sẽ chậm rãi kể cho mọi người…”
Dũng sĩ giống thiên thiên vạn vạn trên đời, hắn rời quê hương đi cuộc hành trình nhàm chán, cũng giống những dũng sĩ khác, hắn không phải tự nguyện một mình đi tới mảnh đất tà ác trong truyền thuyết.
Hắn vốn là một tên làm vườn bình thường trong vương quốc.
Hắn, cũng bởi vì không cẩn thận cắt mất đóa hoa hồng hoàng hậu yêu quý nên bị phái đi gặp bà dì của quốc vương thu nợ, người từ trên xuống dưới của vương quốc đều biết bà dì của quốc vương là một kẻ hẹp hòi rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/365-nghe-chi-nghiep-phuc-vu/3093698/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.