“Ah! Nguyệt, anh Nguyệt Diệp… Dừng tay… Ưm… Ah…!” Lịch Ương toàn thân thống khổ sốt cao, khiếp sợ nhiều hơn xấu hổ, đôi mắt đỏ bừng đẫm nước, chỉ biết trơ mắt nhìn…
Nguyệt Diệp trong lúc đó cư nhiên lại vùi đầu chôn vào giữa hai chân của nó ─ ─
“!” Quá độ kinh hãi khiến đứa trẻ Lịch Ương mười sáu tuổi gần như nghẹn ngào che kín khuôn mặt muốn bốc cháy vì xấu hổ.
Nguyệt Diệp… Nguyệt Diệp hắn như vậy mà…!!!
Đột nhiên, chiếc quần ngủ ngăn cách ở giữa hai chân bị kéo xuống ─ ─”!” ─ ─ …Nhưng giây tiếp theo, Nguyệt Diệp đanh mặt lại, lạnh như băng hướng về hai tay đang run rẩy che hạ bộ của Lịch Ương, mạnh mẽ tách cổ tay ra ─ ─”Anh muốn nhìn của Lịch Ương”. Hắn nói “Anh phải nhìn của Lịch Ương, cho dù em không thích, cũng không phải việc mà em quản được.”
“─ ─!”
Lịch Ương cảm thấy chính mình thật may mắn vì đã nhanh chóng tắt máy, từ chối cuộc gọi quan tâm của Nguyệt Thần, nó đã sớm không thể khống chế được rồi
*Thân bất do kỷ = không khống chế được những việc mà mình đang làm
Nguyệt Diệp! Nguyệt Diệp hắn vậy mà ─ ─
“Không! Không muốn! Anh Nguyệt Diệp! Van cầu anh!!!” Thân thể sốt cao không có khí lực, huống chi thời gian cách lần bị cường bạo trước chỉ là nửa ngày ngắn ngủi… Chẳng lẽ Nguyệt Diệp hắn lại muốn…?!
“Khóc đi! Dù ngươi có thút thít nỉ non cầu xin tha thứ như thế nào, anh Nguyệt Thần của em, cũng không thể trở về ngay nha.” Hai tay thon dài như bạch xà không lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/2-2/103424/quyen-1-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.