Ngày thứ bảy mươi.
Thôi Thiện vẫn bị nhốt tại vườn treo như trước.
Vành trăng lên cao, trên đầu vang lên âm thanh gì đó, rồi hiện lên bóng của
chiếc trực thăng nhỏ. Dưới đáy treo thứ gì đó rất to, to hơn so với bình thường
rất nhiều, lẽ nào là một bữa ăn thịnh soạn?
Cô trù trừ mở miệng túi, thì ra là một chiếc chăn bông, bị gấp gọn và ép chặt
lại, lúc mở ra thì thấy rất to. Dùng chăn quấn lấy người, cảm giác nhẹ tênh và
ấm áp đến đáng kinh ngạc, không phải là chăn bông hay là chăn tơ tằm, mà là
chăn lông thiên nga trắng.
Trong túi còn đựng thêm một chiếc áo len to đùng, mặc dù là kiểu dáng
thụng của nữ, nhưng một người béo mập mặc vào cũng sẽ không chê là chật.
Chiếc áo len trắng tinh này sờ vào cũng cảm thấy rất thoải mái, 100% lông dê,
cũng không rẻ.
Như thế này đêm thu sẽ không còn lạnh nữa - Chăn lông thiên nga cũng vậy.
Tuy nhiên, mặc dù thảm lông rất tuyệt, nhưng ở trên nóc nhà lộ thiên thế này thì
lại không có nhiều tác dụng, rất dễ đi đời vì cảm lạnh, nhiễm lạnh.
X không những đem tới đồ ăn mà còn đem tới sự ấm áp, không có người đàn
ông nào chu đáo hơn anh ấy nữa. Vì sao lại phải đưa tới trong đêm? Bởi vì chiếc
chăn này quá to, ban ngày bay lơ lửng trên bầu trời thành phố rất có khả năng sẽ
bị người khác phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/120-ngay-nhin-trom/2095954/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.