Tụi nó vừ lon ton chạy đến cửa lớp thì đã bắt gặp một cảnh tượng rất quen thuộc: 1 đứ đau bụng, cả lớp hùa theo.- Em đau bụng quá cô ơi!!
TRời ơi! đó là câu nói quen thuộc trong suốt 4 năm qua, bao nhiêu lâu rồi không được nghe lại tụi nó vẫn diễn sâu như ngày nào.
Từ trong cơn đau bụng, Hoàng Bạch Dương nở nụ cười quỷ quái, Song Tử cười khẩy: rất hay, rất đạt!
Mấy năm trước bởi vì cô giáo phòng y tế rất thương bọn nó nên cô mới bịa ra lý do để giáo viên khỏi đánh mắng tụi nó, nhưng đây là năm nhất, ai đâu mà quen tụi nó??
Nhưng thằng Hoàng Bạch Dương đã ngờ trước chuyện đó, nó kêu buồn nôn rồi chạy vào WC, lấy từ trong túi ra một viên thuốc mà không biết là cái gì, sau khi uống xong thì nó có vẻ tê tái, nó nóng thật!
Giáo viên y tế thấy nó mặt mày đỏ hết cả, lại còn ra nhiều mồ hôi, đoán chắc nó bị cảm, Nhân Mã thì phải biết chứ, dù không biết đó là lạo thuốc gì, nhưng đó là lio thuốc mấy năm trước anh trai Bạch Dương đem về, anh nó là bác sĩ nên không cần lo lắng, nó phải năn nỉ mãi mới xin được.
Cô giáo và Xử Nữ đều lo cho nó, chỉ có mấy đứa cùng lớp hận là không cười được, lại còn phải cười lớn, nói cho Xử Nữ biết là bọn họ đã bị lừa, nhất thời không nhịn được nên chuồn ra sân cười lớn một mình, như 1 đứa điên ( nếu ai không biết đã xảy ra chuyện gì)
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/12-chom-sao-cho-to-yeu-cau-them-lan-nua/132021/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.