Ông Vương quyết định ngồi cả đêm bên giường bệnh bà Vương, Liễu Tiêu Hàn và Lương Nặc bèn đi ra ngoài mua chút đồ ăn đêm.
Tranh thủ lúc Lương Nặc mang đồ ăn cho ông Vương, Liễu Tiêu Hàn liền lén lút đi tới phòng bệnh của Bắc Minh Dục, thư ký Tôn và mấy tên vệ sĩ đều đang đứng canh ngoài cửa, khi nhìn thấy cô bọn họ đều đơ người ra.
“Liễu tiểu thư?”
“Tôi có việc muốn tìm Bắc Minh Dục.”
“Thiếu gia đã ngủ mất rồi.”
“Vậy thì tốt nhất anh ta cũng đừng hối hận.”
Liễu Tiêu Hàn hơi nhếch mép lên, quay người bước đi, thư ký Tôn hoài nghi một lát rồi đột nhiên gọi cô lại: “Liễu tiểu thư đợi một chút!”
“Hả?”
“Phiền cô đợi một lát, tôi đi thông báo với thiếu gia.”
Không bao lâu, thư ký Tôn đi ra từ phòng bệnh, nhìn Liễu Tiêu hàn, ánh mắt có chút phòng bị, anh ta nhắc nhở: “Vết thương trên người thiếu gia chúng tôi rất nghiêm trọng, Xin Liễu tiểu thư không nên làm phiền quá thiếu gia.”
“Nếu chẳng phải Nặc Nặc là chị em với tôi thì căn phòng của hạng đàn ông cặn bã thế này thì có mời tôi đây cũng không thèm tới!”
Liễu Tiêu Hàn nhếch mép cười với nụ cười chẳng mấy vui vẻ, sau đó cùng với thư ký Tôn đi vào phòng bệnh của Bắc Minh Dục, trong phòng sặc mùi nước sát trùng.
Liễu Tiêu Hàn trước tiên liếc mắt nhìn bốn phía căn phòng thăm dò, thùng rác ở góc phòng chất đầy những băng gạc dính máu đỏ tươi.
“Cô tìm tôi có việc?”
Vết thương sau lưng Bắc Minh Dục tương đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842801/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.