Một lúc lâu sau, thức ăn đều nguội cả rồi, Lương Nặc lúc này mới lấy lại được tinh thần.
Thư ký Tôn lúc này mới tiến lên phía trước, thở dài: “Thiếu phu nhân, thiếu gia đã rất hối hận rồi, lẽ nào cô không chịu cho anh ấy có cơ hội để sửa sai à?”
“Nếu anh ấy thực sự hối hận thì nên để cho tôi đi chứ không phải là giam lỏng tôi!”
“Bây giờ thiếu gia đã không còn ý nghĩ giam lỏng thiếu phu nhân nữa rồi mà bây giờ chỉ muốn làm lành để khiến cô vui thôi....thiếu phu nhân xem, trên bàn này, tất cả đều là những món ăn cô yêu thích nhất, thiếu gia hôm qua đặt đồ ăn chẳng qua chỉ là muốn thử xem nhà hàng nào làm ngon nhất, phù hợp với khẩu vị của cô nhất thôi....”
Lương Nặc liếc nhìn bàn đồ ăn, cô đột nhiên như run người lên, trên bàn đúng là toàn những đồ ăn cô yêu thích.
Cô chớp chớp mắt, dường như có thứ gì đó đang muốn chảy ra, cô cố gắng đẩy nước mắt chảy ngược vào trong, sau đó cười gượng: “Thế thì đã sao? Có những lỗi lầm không phải cứ làm lành là có thể tha thứ được. có những việc, một khi đã ăn sâu vào xương máu rồi thì không có cách nào để hóa giải được...”
Dường như đêm nào cô cũng đều mơ một giấc mơ giống nhau sau đó bị giật mình tỉnh giấc.
Bị Bắc Minh Dục cưỡng hiếp, bị lão phu nhân chỉ trích là không còn trong trắng, bị người qua đường mắng nhiếc, còn Bắc Minh Dục thì lại giả vờ như không biết gì và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1001-dem-tan-hon/842790/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.