Một câu nói vô ý của Phùng Tuyết Du lại nói lên được suy nghĩ trong lòng Thẩm Dĩnh, nhưng cô vẫn cảm thấy có chút buồn cười: “Tớ biểu hiện rõ như vậy sao?”
Phùng Tuyết Du nhận lấy thực đơn đồ uống trong tay của nhân viên phục vụ, thuận tiện gật đầu: “Không phải cậu biểu hiện rõ, người có thể khiến tâm trạng cậu không tốt cũng chỉ có anh nhà cậu.”
Thẩm Dĩnh không còn gì để nói, hình như... đúng là như vậy thật.
“Cậu xem thử xem uống gì, bia, rượu vang hay là cốc-tai?”
“Rượu tây đi, Whiskey.” Thẩm Dĩnh nói một câu làm Phùng Tuyết Du suýt thì rớt cả tròng mắt.
“Cái gì?” Cô ngoáy ngoáy lỗ tai tưởng mình nghe lầm: “Cậu định uống say sao?”
“Tâm trạng không tốt, cậu uống cùng tớ đi?”
Phùng Tuyết Du cũng không phải người sợ này sợ kia, hào phóng gọi một chai Whiskey: “Được, khó lắm mới được say một lần, tớ đành liều mình bồi quân tử.”
Rượu tây rất nhanh được mang ra, quán bar tặng thêm một đĩa trái cây, Thẩm Dĩnh thả một miếng chanh vào trong ly, rót một ly Whiskey ra rồi chạm ly với Phùng Tuyết Du: “Cảm ơn đã uống cùng tớ.”
Phùng Tuyết Du mỉm cười: “Đừng khách khí ~”
Chất lỏng cay nồng từ cổ họng trượt xuống, lúc tâm trạng tốt không cảm thấy là thứ gì ngon, lúc tâm trạng không tốt uống một ly, quả thật có tác dụng giảm bớt sự căng thẳng, lo lắng.
“Nhưng lần này hai người cãi nhau vì chuyện gì?”
Thẩm Dĩnh nhớ tới cuộc nói chuyện giữa hai người tối qua, mí mắt hạ xuống lại không che giấu cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/100-cach-cung-vo/1282679/chuong-491.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.