Sáng sớm hừng đông, trời lạnh giá. Tư Duệ bất chợt tỉnh giấc, từ sau khi bị câm rồi đến mù, cảm giác của cô trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Vì vậy, có thể dễ dàng nhận ra trên giường, ở chỗ nằm bên cạnh còn có một người đang nằm.
Cô hơi khựng lại một chút khi ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh sạch có chút xa lạ lại rất đỗi quen thuộc. Nhưng ngẫm lại, làm sao có thể có chuyện đó!
Đoán rằng chỉ có thể là Hàn Tiểu Hy, Tư Duệ không nghĩ nhiều nữa, chậm rãi bước xuống giường, sợ làm đánh thức cô.
Nào đâu, chỉ là một động tác gỡ chăn rất nhẹ nhàng cũng có thể kinh động tới người đó.
Phút chốc, Tư Duệ bị một lực kéo ngã nhào về phía sau, nằm gọn trong vòng tay ấm áp của người đó. Lưng cô áp sát khuôn ngực rắn chắc, đã từng rất thân thuộc rồi trở nên xa xỉ, nay chân thật hơn bao giờ hết.
Một giọng nói khàn khàn trầm thấp cất lên, một đòn đánh tan những suy nghĩ mơ hồ hỗn loạn trong đầu cô:
" Duệ Duệ, mới 5 giờ sáng, em định đi đâu? "
Tư Duệ đứng hình, mất vài giây chấn động, hồi sau muốn nói, lại không nói được.
Người kia như có như không biết cô không thể nói, cũng chỉ xem như đó là một câu hỏi tu từ, không cần câu trả lời, lãng sang chuyện khác.
" Ngoan! Ngủ thêm chút nữa! "
Tư Duệ vẫn chưa thể tin vào tai mình. Giọng nói quá đỗi quen thuộc này là của anh?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795051/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.