Trong gian phòng khách thoáng đãng, không khí trở nên trầm mặc, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Hàn Tiểu Hy.
Châu Sở Kiệt thất thần nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt cô mờ nhạt, trống rỗng. Đôi đồng tử nâu sẫm, long lanh luôn nhìn cậu một cách dè chừng đã không còn.
Trước kia, cậu mong Tư Duệ đừng dùng ánh mắt đó nhìn cậu biết bao! Bây giờ có muốn trông thấy thêm một lần nữa cũng chẳng được.
Tư Duệ mệt mỏi hơi nghiêng người tựa vào Hàn Tiểu Hy. Cô không thể nhìn thấy ai, nhưng chí ít, cô cảm nhận được họ! Cảm nhận được sự ấm áp thân thuộc này!
Anh không tìm cô, cô mất anh, nhưng thật may cô còn bạn! Bọn họ không quên cô! Luôn tìm kiếm cô!
Tư Duệ không kìm được, xúc động bật khóc. Đã thực lâu cô mới lại trở nên mềm yếu như vậy!
Trước kia nếu không nhờ có Hướng Mạc Tâm và Tiểu Hà luôn bên cạnh, cô chắc chắn sẽ không thể kiên cường tới ngày hôm nay.
Còn bây giờ, cô chỉ muốn được thả lỏng, được buông tha cho chính mình.
Chỉ vậy thôi!
Những giọt lệ châu trĩu nặng tủi thân, uất ức và tức tưởi nay cùng lúc được giải thoát. Tư Duệ hoàn toàn ngã vào lòng Hàn Tiểu Hy, vùi mặt bên vai cô, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt tay áo cô, khóc không thành tiếng.
Châu Sở Kiệt nhắm mắt hít một hơi đau lòng, nắm tay thành quyền tự dằn vặt bản thân. Tại sao khi đó cậu lại chủ quan để lại cô một mình? Tại sao cậu không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795050/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.