Ba ngày sau, Cao Lãng được đưa ra khỏi phòng hồi sức tích cực, chuyển đến một phòng bệnh VIP. Sức khỏe vừa ổn định đã liền có một người giấu tên hiến giác mạc cho anh. Cao Thành vì sốt ruột và đau xót cho con trai, không nghĩ ngợi gì lập tức đồng ý.
Ca phẫu thuật ghép giác mạc diễn ra thành công tốt đẹp. Sau một thời gian theo dõi, cuối cùng cũng có thể tháo dải băng quấn mắt xuống.
Ngày hôm ấy, tất cả mọi người đều có mặt. Ai nấy đều không dám thở mạnh, lo lắng hồi hộp đan xen cả phấn khích. Nhưng sau tất cả, lại là một chuyện khó có thể nói thành lời.
Vị bác sĩ trung niên ngồi ở đối diện người đàn ông vẫn luôn giữ vẻ thăng trầm, cất giọng vô cùng nghiêm túc hỏi:
" Cậu Cao, cậu đã sẵn sàng chưa? "
Gương mặt điển trai của anh vẫn lạnh lùng, điềm tĩnh như thường lệ. Dải băng màu trắng mềm mại ngang nhiên che đi đôi mắt phượng màu hổ phách chứa đựng nhiều cảm xúc.
Một lát sau, Cao Lãng mới khẽ nhếch môi:
" Trước khi tháo băng, hãy gọi Duệ Duệ đến đây được không? Tôi muốn khi mắt sáng trở lại, có thể nhìn thấy cô ấy đầu tiên! "
Tất cả mọi người đều nín thở, trầm ngâm chết lặng.
Không nghe được bất cứ phản hồi nào, khóe môi anh cứng đờ:
" Sao vậy? Mau gọi đi! "
" Cao Lãng! " Lúc này, Tề Vỹ Thiên không nhịn được lên tiếng, hắn ầm ầm đi đến xoay lại xe lăn để Cao Lãng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2795016/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.