" Cha! Cha! "
Ngô Tiến dang rộng vòng tay đón lấy đứa con gái nhỏ. Khóe mắt cũng trực trào giọt lệ, miệng không ngừng gọi tên cô:
" Duệ Duệ! Duệ Duệ! "
Hai cha con đoàn tụ, xúc động ôm nhau một lúc.
Cao Thành ngồi xe lăn ở bên cạnh Ngô Tiến, chứng kiến một màn này liền làm mặt tức giận quay sang trách mắng Cao Lãng mấy câu:
" Tiểu tử nhà ngươi! Sao lại giữ con gái của ông ấy đến tận bây giờ! Thật quá đáng! "
Trước lời mắng trách đó, vẻ mặt Cao Lãng vẫn điềm nhiên như chẳng phải chuyện của mình. Anh nhìn cha cười nhạt không nói.
Lại nói hiện giờ, trong mắt và tâm trí Tư Duệ chỉ còn có mỗi cha, bất cần biết sự việc xảy ra xung quanh nữa. Ôm một lúc, cảm nhận được hơi ấm của cha, nỗi nhớ vơi bớt chút ít Tư Duệ mới luyến tiếc buông ông ra.
Ngô Tiến hai tay nâng mặt cô, nâng niu cẩn trọng như hạt ngọc hỏi:
" Con khỏe chứ? "
Tư Duệ gật đầu: " Dạ! Con khỏe lắm cha! Mọi thứ đều rất tốt! Còn cha! "
Ông không vội trả lời, quay sang nhìn Cao Lãng. Anh cũng nhìn ông, khẽ gật đầu một cái:
" Được ạ! Bác cứ nói sự thật cho cô ấy biết đi! "
Lúc này, Ngô Tiến mới lại đổi hướng về phía cô. Ôn tồn nói tiếp:
" Sau khi con trốn Ngô Hạo rời đi, đã có người tới tìm chúng ta. Căn nhà bị tịch thu, họ đưa anh con đến một nơi, tạo công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2794977/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.