Xe chậm rãi dừng lại trước biệt thự, nét mặt Cao Lãng bỗng cứng lại, trở nên sa sầm khó đoán. Ấy là khi phát hiện ra chiếc cổng gỗ đang mở hời hợt.
Bên trong biệt thự im lìm, vắng lặng. Trời đã chập choạng tối nhưng không thấy bật đèn. Nhìn chung khắp nơi đều tỏa ra một loại không khí âm u lạnh lẽo đến ngột ngạt. Tán cây sồi to lớn phủ xuống, che khuất một góc mái hiên, tham lam nhoài người hướng về phía cổng như đe dọa làm cho quang cảnh nơi đây càng thêm quỷ dị, lạ thường.
Tư Duệ là người nặng bóng vía, trước đây đều phải đi làm đêm nên về rất muộn. Thứ cô sợ chỉ có côn đồ kẻ nghiện, hoàn toàn không tin vào ma quỷ. Hôm nay đột nhiên trực tiếp đối diện với quang cảnh ma mị này, không hiểu sao lại vô thức thấy sợ.
Cô quay sang nhìn anh nghi hoặc hỏi:
" Lãng, anh không đùa em chứ? Cha em thật sự ở đây? "
" Mọi khi vẫn rất tốt! Hôm nay tự nhiên thế này anh cũng không rõ! "
Anh vừa nói vừa làm mặt nghiêm trọng. Lại nhìn biệt thự một lúc, bên trong đột nhiên vang ra tiếng thủy tinh đổ vỡ cực kỳ chói tai. Tư Duệ giật thót suýt nữa hét lên. Nhưng tuyệt nhiên ngoài tiếng đồ vật vỡ ra không còn nghe thấy âm thanh gì khác.
Cao Lãng vội tháo dây thắt an toàn, chụp lấy hai đầu vai Tư Duệ, đôi đồng tử hổ phách như bừng sáng xuyên thẳng vào đáy mắt cô:
" Duệ Duệ, em ngồi yên ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/10-trieu-mot-dem-em-di-khong/2794972/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.