Là một lão thái gia phúc trạch nhân hậu, ta ở Dương Châu vài năm này cũng quá an ổn tiêu dao. Trưởng nam làm quan thứ nam làm thương, tiểu nhi tử hầu hạ dưới gối, muốn có bao nhiêu vui vẻ thì có bấy nhiêu vui vẻ. Không ngờ bão táp ập đến, thân sinh phụ thân của thứ nam Tịch Nguyện đúng là đương triều Nam An Vương gia, thân bất do kỷ bị cuốn vào cuộc tranh giành ngôi vị hoàng trừ, suýt nữa thì mất mạng dưới âm mưu ám sát. Vì cả nhà vui vẻ bình an, Tịch Nguyện đành phải trá tử mai danh, Tịch Viêm nhân cơ hội từ quan, mang theo cả nhà rời đi Dương Châu, chuẩn bị trở về cái gọi là nguyên quán định cư.
Trước khi đi một hồi mắc bệnh, Tịch Viêm chẳng biết tại sao bùng phát nổi nóng. Người ta vốn cũng đã thương tâm, đáng hận nhất chính là mấy kẻ xu nịnh xung quanh, một đám đều sợ oai danh của Tịch Viêm, chẳng kẻ nào dám đứng ra phê bình hành động cực kỳ bất hiếu của hắn. Ngược lại tất cả đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn ta, cứ như thể ta mới là người có lỗi với Tịch Viêm ấy. Thật bực mình, lấy lòng gia chủ cũng không thể ngay cả nguyên tắc đều vứt bỏ đi chứ.
Trước kia mỗi lần xuất môn, bất kể xa gần đều là Tịch Viêm cùng ta ngồi chung một chiếc xe ngựa. Nhưng lần này từ Dương Châu xuất phát, trừ bỏ Tịch Thiên ngủ mê mệt bên cạnh, cũng chỉ có không ngừng lộn xộn Tề Tề cùng miệng lưỡi độc địa Tiểu Kỉ ngồi cùng.
“Ngươi rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-nguoi-cha-va-3-dua-con/102843/quyen-2-chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.