A person who knows why to live can bear anyhow to live. -
Friedrich Nietzsche
Một người biết lý do mình sống, nhất định sẽ biết làm thế nào để sống.
* * *
Bốn năm sau.
“Đạo đức nghề nghiệp, và tín ngưỡng.” Anh nói.
“Đạo đức nghề nghiệp, và tín ngưỡng.” Người bên cạnh lặp lại như đang suy nghĩ điều gì.
Người vừa nói có một đôi mắt sáng trong sắc sảo, trên người anh mặc một bộ đồ thể thao màu đen, trên sống mũi là chiếc kính gọng kim loại màu đen:”Một số nữ phóng viên cũng có gia đình và con cái, anh làm sao có thểdùng đôi mắt của thế gian để đánh giá họ được. Việc họ lao ra tiền tuyến bom đạn bị phê phán là bỏ chồng bỏ con, không có khái niệm gia đình ư?Phê phán họ không quan tâm đến đứa con ruột thịt của mình đang ngủ cáchđó hàng nghìn dặm ư?”
Chủ nhân của phòng làm việc này, Thẩm Dự, nhìn người bạn cũ trước mặt mình.
Người đàn ông đó duỗi dài đôi chân, dựa vào lưng ghế.
“Ai ai cũng hy vọng có người dũng cảm cống hiến, nhưng lại đều mong rằngngười cống hiến ấy không phải là người nhà hay người yêu của mình.”
Trong phòng họp còn có một người phụ nữ ngoại quốc có mái tóc màu trà vànhững nếp nhăn rõ rệt nơi đuôi mắt, tay phải của bà đã bị cắt từ khuỷutay trở xuống và được lắp một chiếc móc kim loại để thay thế cho tay. Bà dùng chiếc móc đó giữ chặt lấy tệp văn kiện, còn tay trái thì lật giởcác trang tài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389351/quyen-2-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.