Khi đi ngang qua cổng nhà Kỷ Ức, bước chân Quý Thành Dương sững lại rất rõ ràng.
Năm hai mươi mấy tuổi, anh từng mấy lần dừng bước khi đi ngang qua cánh cửa này?
Bây giờ nghĩ lại, đã là chuyện rất xa xôi.
Trong lối đi tối om, Quý Thành Dương đứng lặng lẽ. Anh lôi một bao thuốc từtrong túi áo ra, rút một điếu và khẽ đặt lên đầu mũi. Dưới ánh trăng,anh bỗng nhìn thấy trên bức tường trắng ở góc cửa sổ có mộ t dấu vếtmàu đen.
Đó là dấu vết do anh để lại.
Năm Kỷ Ức học lớpMười một, cô bị mọi người trong nhà mắng mỏ chỉ trích ngay sau bức tường kia. Lúc ấy Quý Thành Dương tạm thời không nhìn thấy ánh sáng do cókhối u trong não, nên anh đã đứng đây để lắng nghe hết vở kịch ấy.
Đã đi qua quãng đường dài mấy chục nghìn kilomet…
Nhưng trái tim anh vẫn bị giam giữ tại nơi bắt đầu tình cảm với cô bao nhiêu năm qua.
Về tới nhà, chị dâu thứ vừa trở về từ Anh và đang thu dọn đồ đạc, lôi rarất nhiều quà cho mọi người trong nhà. Khi trông thấy Quý Thành Dương,chị dâu chầm chậm đứng thẳng dậy, quan sát thật chăm chú cậu em trai đãnhiều năm không gặp này: “Xem ra cũng gầy đi nhiều đấy nhỉ, thế nào? Đồăn vợ Tây nấu không hợp khẩu vị hả?” Chị đùa.
Quý Thành Dương tránh những chuyện quan trọng và nói vòng sang chuyện khác: “Noãn Noãn đâu ạ? Năm nay cháu không về hả chị?”
“Về chứ, nhưng sẽ muộn vài hôm, nó đi chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-cm-anh-duong/2389349/quyen-2-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.