Ban Ngày bực bội vuốt tóc, nội tâm không muốn thừa nhận Ban Đêm thành công chọc tức anh, bản tính hơn thua của Alpha như bị khiêu khích. Anh không cho phép bản thân thua, đặc biệt là trong chuyện theo đuổi Miên Miểu, anh càng sẽ không thua.
Đột nhiên một dòng ký ức xẹt qua trong đầu đánh gẫy những gì anh đang suy nghĩ. Một cảm giác choáng váng quen thuộc ập tới, Ban Ngày khó chịu nhíu chặt mày, cố gắng nhớ rõ từng hình ảnh nhỏ.
Mốt lúc sau cơn đau đầu mới dần giảm bớt. Ban Ngày thở phào một hơi, anh bỗng nhiên nhớ được ký ức của Ban Đêm, dù rất ít nhưng cũng đủ để anh mừng như điên.
Ban Ngày ánh mắt hơi lóe sáng. Nhớ được rất tốt, anh có thể nhớ về Miên Miểu nhiều hơn. Biết đâu đây lại là dấu hiệu của bệnh sắp khỏi thì sao.
Không chỉ anh, mà Ban Đêm cũng gặp tình trạng tương tự, nhưng hai nhân cách đều nghĩ đây là chuyện tốt, trước mắt chưa biết được hậu quả của nó.
...
Miểu Miểu cảm thấy mấy ngày gần đây Phí Lẫm Nhiên cần mẫn một cách lạ thường. Nói sao nhỉ, bình thường chỉ vào buổi tối mới gặp được anh, nhưng bây giờ thì hầu như cả ngày cậu đều ở cạnh Phí Lẫm Nhiên.
Miên Miểu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cậu thật cẩn thận nhìn sắc mặt của anh, nhỏ giọng hỏi.
"Anh phá sản rồi hả?"
Ban Ngày: "... Không."
Miên Miểu trừng mắt: "Vậy tại sao anh không đi làm? Cả ngày đi theo em làm gì?!"
Đến cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/1-2-ban-trai-mua-1-the-no-tang-1-trung-khuyen/2990751/chuong-48.html