Nước mắt của Trầm Giáng Tuyết rơi như những chuỗi ngọc đứt đoạn. Nàng khó nhọc nén đau, cắn răng nghẹn ngào nói. “Hoàng… Hoàng thượng bớt giận, thần thiếp chỉ lo lắng, sợ việc này làm tổn hại thanh danh của người.” Quý Kỳ Ngôn giận đến đỏ mắt, vung tay lạnh lùng nói. “Nếu quả thật có kẻ không sợ chết, thì hãy lấy đầu của một người làm gương, để cho chúng câm miệng!” Trầm Giáng Tuyết nghĩ rằng chỉ cần báo lên Thái hậu thì có thể khiến Hoàng thượng thu hồi phong hiệu của ta. Nào ngờ phong hiệu chưa thu hồi được, ngược lại tự mình rơi vào hố sâu do chính mình đào, còn làm áo cưới cho kẻ khác. Từ đó Hoàng thượng không còn đặt chân vào Vĩnh Xuân cung. Ta được trực tiếp phong lên làm Phi, khiến bao người hâm mộ. Vài ngày sau, Trương Quý nhân sinh được một công chúa. Tưởng rằng có thể “mẹ quý nhờ con”, nào ngờ trên cổ đứa bé lại có một vết bớt đỏ rõ ràng. Thái y nói đó là do khi Trương Quý nhân mang thai, độc tố còn lưu lại chưa kịp thanh lọc hết. Quý Kỳ Ngôn cũng chẳng mấy vui vẻ, chỉ liếc qua một cái rồi lạnh lùng nắm tay ta bỏ đi. Trương Quý nhân vừa hạ sinh xong liền từ đỉnh cao rơi thẳng xuống địa ngục. Giữa trời tuyết lớn, bất chấp tính mạng, nàng quỳ trước điện Cần Chính xin Hoàng thượng mở lòng từ bi, đòi lại công bằng cho tiểu Công chúa vừa chào đời. Đêm đó Hoàng thượng phát bệnh ho lao, cả Thái y viện đều bận rộn suốt đêm trong điện, còn Trương Quý nhân thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-yeu-chung-thanh-van-moc-di-vi-xuan/5243184/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.