Vương ma ma khi nãy còn kiêu ngạo, giờ đứng trước chủ tử lại không dám hó hé, quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa. Vốn định cho Quý phi nương nương xem trò hay. Ai ngờ lại tự mình diễn ra trò hề. Vương ma ma nuốt cơn giận, lên tiếng giải thích. Nhưng chỉ bị Trầm Giáng Tuyết nói một câu chặn họng, mặt đỏ tía tai. “Bổn cung không nhớ nhầm thì ma ma với Trương Đức Thuận ở phủ Nội vụ là đồng hương thân thiết phải không?” Ta lặng lẽ trong bóng tối, nghe Vương ma ma hoảng hốt biện bạch, khóe môi khẽ nhếch nụ cười lạnh. Trương Quý nhân đang mang thai, giờ là lúc cần đến Vương ma ma. Do đó Quý phi cũng không truy cứu chuyện tối nay. Ngày hôm sau. Vinh Quý phi dừng tất cả việc của ta, mỗi ngày chỉ giao cho một việc duy nhất. —Đưa rau diếp cá cho Trương Quý nhân. Ta cũng lấy làm nhàn nhã. Mỗi ngày làm xong việc, liền cùng đám cung nữ ra cổng Huyền Thanh xem náo nhiệt. Nghe nói vị thị vệ có dung mạo xuất sắc nhất tên là Mạc Thư Khiêm, hắn là cháu trai của Hoàng hậu. Ta đứng từ xa, tò mò quan sát hắn. Đôi mày thanh tú, ánh mắt lấp lánh như viên ngọc trong suốt, trông mềm mại nhưng lại ẩn chứa sự kiên cường. Đám cung nữ nhìn thấy hắn đều như mê mẩn, mặt đỏ bừng, rụt rè tặng lễ vật cho hắn. Khiến đám thị vệ khác không khỏi trêu chọc. “Kẻ ăn không hết, người lần không ra.” “Từ cung nữ đến phi tần, đều bị ngươi mê hoặc đến thần hồn điên đảo.” “Thư Khiêm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-yeu-chung-thanh-van-moc-di-vi-xuan/5243172/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.