Tháng bảy nắng gắt, cả Tử Cấm Thành bị hun nóng đến bỏng rát. Phòng ngủ của cung nữ thấp hẹp và chật chội, hơn mười người chen chúc cùng nằm trên một chiếc giường qua đêm. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người nào người nấy đều nhớp nháp, mồ hôi dính lấy thân mình. Chỉ cần làm việc nửa canh giờ, mồ hôi lại túa ra ướt đẫm, mùi hôi nồng nặc. Bởi thế, các cung nữ quét dọn đều chọn lau rửa mình mẩy sau khi làm xong việc vào buổi tối. Còn ta thì ngược lại. Ngày nào cũng dậy sớm hơn một canh giờ, trước tiên lau sạch người ngợm. Sau đó thoa một loại hương đặc biệt, rồi mới đi làm. Ai nấy đều nói ta ngu ngốc, làm chuyện thừa thãi, rỗi hơi tự chuốc phiền phức. Hai tháng sau. Mỗi sáng Quý phi nương nương khi đi qua con đường quét dọn, đích thân chỉ định đưa ta vào Vĩnh Xuân cung. Vinh Quý phi xuất thân từ gia tộc võ tướng. Không chỉ gia thế hiển hách, mà quyền thế còn vượt trội, uy danh ngang ngửa Hoàng hậu. Chỉ tiếc rằng vào cung đã nhiều năm, nhưng bụng dạ vẫn chẳng có tin vui. Mọi người đều nói ta là kẻ ngốc mà có phúc, gặp may trèo lên cành cao. Nào có ai biết, người đầu óc đơn giản như thế, liệu có thể sống được bao lâu trong chốn đấu đá tranh đoạt như Vĩnh Xuân cung. Chưa kịp hưởng lợi lộc e rằng đã mất mạng. Chỉ có người cung nữ cao gầy nằm lim dim dưới mái hiên, lười biếng trở mình lẩm bẩm: “Ngốc cái gì, đó rõ ràng là một con hồ ly tinh gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-yeu-chung-thanh-van-moc-di-vi-xuan/5243168/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.