“Chu Vinh…” Trong căn phòng tối om, giọng Triệu Tiểu Nhu khản đặc, mang theo âm mũi nghẹn ngào.
“Ừ?” Chu Vinh ôm chặt eo cô từ phía sau, ngón tay lướt nhẹ trên vết sẹo dưới bụng cô, giọng anh mang theo sự lười biếng đầy thỏa mãn sau cơn ân ái.
“Chúng ta vẫn chưa làm hòa.” Triệu Tiểu Nhu mở mắt nhìn vào bóng tối mịt mùng, “Em vẫn chưa đồng ý lấy anh.”
“Hừ.” Chu Vinh hừ lạnh một tiếng, lồng ngực anh rung lên, Triệu Tiểu Nhu cảm nhận được rõ ràng vì lưng cô đang dán sát vào đó.
“Triệu Tiểu Nhu, em đúng là có lương tâm. Bây giờ chỗ anh nằm vẫn còn ướt đấy.”
Triệu Tiểu Nhu, vừa nãy còn mạnh miệng, lập tức xẹp xuống như quả bóng bị xì hơi.
“Xin… xin lỗi, em không cố ý… nếu anh thấy lạnh, em sang đó nằm nhé?” Cô thầm cảm ơn trời đất vì mình đang ở trong bóng tối đen kịt, đưa tay sờ gương mặt nóng bừng của mình, chắc chắn còn đỏ hơn cả tôm luộc.
“Có ích gì?” Chu Vinh lướt tay g*** h** ch*n cô, đứng dậy lấy áo ba lỗ của mình, cau có ra lệnh: “n*ng m*ng lên!” Triệu Tiểu Nhu biết mình có lỗi, ngoan ngoãn lật người, đợi anh đặt áo xuống dưới, trải phẳng lại rồi mới nằm xuống lần nữa.
“Gần bốn mươi tuổi còn tè dầm, không thấy xấu hổ hả.” Chu Vinh càu nhàu rồi nằm sát bên cô, định ôm mà lại thấy cơ thể trắng như phát sáng của cô trong bóng tối khiến mắt anh chói lòa, liền xoay người quay lưng lại với cô. Nhưng như vậy cũng chẳng ích gì, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/5228764/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.