“Ồ! Anh đến đúng lúc đấy.”
Triệu Tiểu Nhu giúp Trần Phong thấm nốt chỗ nước canh dính ướt trên áo len, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt phẳng mấy nếp nhăn do cô vừa nắm áo làm nhàu, ngắm nghía hai bên, ừm, ổn rồi, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía Chu Vinh đang đứng ở cửa, “Tôi có thứ muốn đưa cho anh, ban đầu định nhờ Trần Phong chuyển hộ, giờ anh tới rồi, khỏi phiền Trần Phong nữa.”
Nói xong liền bước đến giá áo tìm túi xách của mình, lúc này Tiểu Bảo đã reo lên vui mừng, lao tới ôm lấy đùi Chu Vinh, vừa lắc vừa gọi ba, nũng nịu trách móc sao ba lâu như vậy không đến thăm mẹ con nó.
Chu Vinh thu lại ánh nhìn đang hướng về phía hai người họ, bế Tiểu Bảo đến bàn ăn, “Ồ, nhiều món thế này, chắc lên đủ cả rồi nhỉ? Xem ra mẹ con với chú Trần đói thật rồi, chưa đủ người đã ăn trước.”
Trần Phong mỉm cười, “Đã mấy giờ rồi anh Vinh, người lớn thì có thể đợi, trẻ con thì phải ăn chứ, tôi với chị Tiểu Nhu cũng chưa ăn bao nhiêu, Tiểu Bảo ăn cũng chẳng nhiều, chẳng lẽ ngay cả con ruột mình anh cũng muốn tính toán sao, hay là anh Vinh chỉ thích để người khác phải chờ mình?”
Triệu Tiểu Nhu chẳng để ý đến màn đấu khẩu qua lại giữa hai người đàn ông, cô lôi trong túi ra một chiếc khăn tay, mở ra kiểm tra bên trong rồi lại gói lại cẩn thận, nắm chặt trong tay đi đến ngồi cạnh Chu Vinh, lặng lẽ nhét vào túi áo khoác của anh, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-xa-hai-ngan-cay-so/5228761/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.