Đường Vân Tuyệt như nhìn ra ý đồ của Lương Nhan, bước chân không nhanh không chậm, lười biếng dẫm lên bàn tay trắng nõn của cô ta, hình ảnh hiện tại trông thật thê thảm, một phụ nữ nằm dưới chân ( ps, ps: chân nha, không phải thân, đọc kĩ đọc kĩ không là chết...) người đàn ông, quả thật là quá nhục nhã rồi.
Hơn nữa còn là một như thiên thần, một như ác quỷ, lại càng nói từ trước tới nay chỉ có thiên thần thắng ác quỷ, ác quỷ luôn bại dưới tay thiên thần lương hoàn trong sáng. Hiện tại trông một chút, thật tội nghiệp nha...
Xương cốt không chịu nỗi một lực mạnh dẫm lên, ngay lập tức phát ra tiếng kêu giòn giã ' rắc', tưởng chừng như rất bình thường nhạt nhẽo như cành cây bị bẽ gãy nhưng thực chất điều này diễn ra trên cơ thể người thì phải nói cực kì khiếp sợ.
" Á.. á... á, đau.. đau quá, đi... đi ra.. xin anh... "
Tiếng thét thảm thiết vang lên, môi đỏ rực, run rẩy lợi hại, tinh thần cô ta hiện tại trống rỗng, cô ta không cần gì cả, chỉ cần có thể giảm bớt cơn đau, điều gì cô ta cũng làm. Một kẻ ăn sung mặc sướng, sống trong sự bảo bọc, cưng chiều làm sao có thể chịu được sự đau đớn từ thể xác đây, mặc dù trước kia đã được nếm qua, nhưng không bạo tới mức này.
Trước kia chỉ là ngoài da, hiện tại là cả ngoài da cùng xương cốt, máu cứ như vậy rỉ xuống đất, tuy không nhiều, nhưng cũng tạo ra một bức họa huyết thanh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-thuong-muon-mang-vo-yeu-cua-tong-giam-doc-trung-sinh/2213311/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.