Cho đến khi trong phòng không còn tiếng động nào nữa, người đàn ông mới giương khóe môi bạc lạnh của mình lên, trầm thấp:
" Vào đi, khiến cho hai người đó phải sống không bằng chết "
Hai người thổ phỉ béo phệ có ngu cũng hiểu, căn bản bọn họ có thể hạnh hạ hai người trong căn phòng thế nào cũng được, nhưng phải giữ lại mạng sống bằng không, người đàn ông này sẽ không tha cho bọn họ.
" Vâng, Thiếu chủ yên tâm "
Nói xong, liền lách mình mở cửa phòng, vừa vặn bốn tên thực hiện nghĩa vụ xong đi ra, trên gương mặt thô lỗ tràn đầy thõa mãn, kết hợp với bộ dáng lôi thôi nhớp nhúa càng làm người khác ghê tởm, tránh xa ngàn mét.
Gương mặt người đàn ông được gọi là thiếu chủ như cũ lạnh lẽo.
Bốn người lập tức biết điều, vội vàng kéo nhau xuống lầu, để lại chiến phòng cho hai người thổ phỉ. Cánh cửa phòng vừa khép lại.
Ánh mắt lạnh lẽo lập tức biến mất, thay vào đó là dịu dàng cùng đau đớn, cước bộ đi về phía căn phòng lộng lẫy khác. Người đàn ông lặng lẽ bước vào, đập vào mắt là căn phòng dán đầy ảnh một cô gái khắp nơi, sau khi cánh cửa được khóa chặt kĩ lưỡng, hơi thở của hắn mới dịu dàng xuống, toàn thân tỏa ra hơi thở ấm áp thê lương.
Tựa lưng vào ghế, tay ôm chặt bức ảnh cô gái, trong đó là gương mặt xinh đẹp khả ái vui vẻ của cô, nhưng ánh mắt lại đậm vẻ buồn mang mác, dường như cô đang cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-thuong-muon-mang-vo-yeu-cua-tong-giam-doc-trung-sinh/2213294/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.