" Vậy ra... cậu là con của hiệu trưởng sao?, vậy... tại sao..?!
Nhàn nhạt mà nói, trước kia cô cũng có nghe mang máng rằng con gái của hiệu trưởng của trường học cùng khối với bọn họ, nhưng những chuyện đó với cô chẳng là gì cả.
Chỉ biết đứa con gái đó không biết là ai, dù là ai cũng nghĩ cô ấy rất đẹp, học giỏi, hiện tại bây giờ nhìn thấy ánh mắt cô có chút chớp chớp ngượng ngùng... cũng có chút tò mò vì sao gã hiệu trưởng của trường lại không chịu công khai con gái của mình.
Đẹp thì không tính là đẹp mà xấu thì càng không phải, chỉ là khuôn mặt phấn nộn mũm mĩm này thật quá đáng yêu đi.
Lạc Mật Ân gật đầu một cái, mắt khẽ rũ xuống, dường như đang che dấu điều gì đó.
Hàn Ngữ Yên cảm thấy kì quái:
" Cậu có gì khó nói sao? Vậy thì không cần nói, dù sao chúng ta cũng chỉ mới quen"
Lạc Mật Ân nghe vậy khẽ ngẩng đầu lên, tay cầm ly nước cũng nắm chặt lại, khóe môi đỏ hồng giương lên nụ cười buồn:
" Mình là con riêng, là đứa con được sinh ra ngoài ý muốn, cho nên ông ấy chán ghét mình "
Ngạc nhiên nhìn Lạc Mật Ân, con ngoài giã thú, như vậy khẳng định rất cô đơn đi.
" Mẹ của cậu, mẹ của cậu thế nào."
Cô có thể nhìn thấy ngón tay mập mại của cô bạn dần trắng bệch, nhịn không được đành nâng tay nắm lấy bàn tay của cô ấy, khi đặt lên tay Lạc Mật Ân, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-thuong-muon-mang-vo-yeu-cua-tong-giam-doc-trung-sinh/2213284/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.