Vỗ vỗ cái đầu đau nhức, bước ra khỏi khu rừng, xuyên qua ánh nắng vàng rực, gương mặt trở lại như cũ lạnh nhạt như nước, đi vào hành lang tầng trệt, tìm thấy thang máy, đưa ngón trỏ thon dài ra nhấn nút. Cô muốn quay lại lớp học xem còn có trò gì cô phải chơi với bọn học sinh thích chèn ép người khác kia.
Trong lúc chờ đợi thang máy mở ra, cô nhịn không được nở nụ cười lạnh, muốn chơi, được thôi, cô sẽ là người kết thúc cuộc rượt đuổi này nhanh chóng.
Thang máy mở ra, không quan tâm người nào đang ở trong, cô thản nhiên bước vào, một chút liếc mắt cũng không có, ánh mắt từ đầu đến cuối đều hướng dưới đất mà nhìn. Trong thang máy chỉ có một người, người kia thấy Hàn Ngữ Yên lập tức lộ ra tia ngưỡng mộ.
Khuôn mặt thanh tú nghiêm túc ngay lập tức tranh thủ không gian hai người mở miệng vui vẻ:
" Chị Ngữ Yên "
Hàn Ngữ Yên đưa tay lên chống trán, nhíu mày nhắm mắt rôi lại mở ra, tại sao đi đâu cũng gặp người quen biết. Xoay người liếc lên khuôn mặt cô gái phía sau. Cô nghe thấy giọng cô gái dường như vui vẻ lắm.
Sau khi nhìn rõ khuôn mặt thanh tú nghiêm túc kia, lúc này cô mới ngỡ ngàng, giật mình, nhưng rất nhanh trấn định như bình thường, cứ để như tự nhiên thì tốt hơn.
" Thư Hoài "
Ánh mắt cô gái bỗng sáng rực, vui sướng bắt lấy cánh tay cô reo lên:
" Chị, chị... biết tên em "
Hàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-thuong-muon-mang-vo-yeu-cua-tong-giam-doc-trung-sinh/2213276/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.