Âm thanh của Hạ Vũ Thiên vô cùng âm lãnh, tràn đầy phẫn nộ cùng uy hiếp. Sắc mặt khó coi đến cực độ.
Nhan Nhan vừa mới sanh non, chỉ một chiếc váy mà bị thương tổn, càng thêm thương tổn, hắn đã thề là bất kì ai cũng không được phép tổn hại đến cô. Bất kì ai đi chăng nữa.
Đám người bị khí thế của anh ta làm cho sợ sệt, bước chân theo quán tính lui xuống phía sau vài bước. Chỉ trừ Đường Vân Tuyệt vẫn nhàn nhạt khoanh tay đứng nhìn, xung quanh anh toàn là những thiếu nữ xinh đẹp. Trên mặt bọn họ đều hiện ra nét thẹn thùng, đáng yêu. Vì thế không nhìn ra được đáy mắt anh tràn đầy chán ghét cùng lạnh lẽo. Trong mắt anh, đám phụ nữ này toàn bộ là giả dối. Đều là những kẻ háo danh hám lợi. Hâm mộ, xin lỗi đi, chính là nhìn ra anh là kẻ có tiền giàu có, hoặc là thèm thuồng gương mặt yêu mị của anh đi. ( ta nói: ông này cũng có máu tự kỉ giống Bạch ca lắm )
Hàn Ngữ Yên cùng Thư Hoài không bị giọng nói của anh ta làm cho sợ hãi hay chấn động. Loại giọng nói này các cô đã nghe nhiều trên thương trường rồi. Uy hiếp, thị uy, lạnh lùng, giả tạo thậm chí là nài nĩ van xin, các cô đã nghe đến nhuyễn tai rồi. Mà phần lớn đều là uy hiếp như anh ta. Cô gặp không ít kẻ dựa vào công ty có quy mô lớn đi kí hợp đồng với đối tác của mình giở giọng lên mặt uy hiếp những người bé nhỏ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-thuong-muon-mang-vo-yeu-cua-tong-giam-doc-trung-sinh/2213272/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.