“Ta rơi xuống vách núi sâu vạn trượng vẫn không chết, còn có chuyện gì là không thể? Có điều, tất cả những chuyện này đều là nhờ có ngươi, ta nên cảm tạ ngươi!”
“Ai cho ngươi đứng lên, nằm xuống cho ta!”, Mục Long gầm lên, vung chân, như rồng quẫy đuôi, đập nát thiên địa.
“Răng rắc!”
Một tiếng gãy xương rõ ràng vang lên, chân của Mục Lâm lập tức bị gãy, cơ thể xoay tròn trên không ba vòng rưỡi rồi mới tiếp đất lần nữa.
Rầm!
Một màn bụi mù mịt bị thân thể Mục Lâm khuấy lên, mặt của hắn ta đáp xuống trước, lúc này trên mặt dính đầy máu và bùn, hoàn toàn không nhận dạng được.
Nhưng, Mục Long không lấy mạng hắn ta mà quay đầu nhìn Mục Xuyên cười nhạo: “Nếu ta nhớ không lầm, ngươi là người ra tay cướp linh quả Tử Vân Tôi”.
Đôi mắt của Mục Long như hai con dao sắc nhọn, hoàn toàn đâm xuyên dũng khí của Mục Xuyên, khiến hắn ta run lên vì sợ hãi, liên tục dập đầu xin tha mạng: “Cầu xin huynh đừng giết ta, đây là chủ ý của Mục Lâm, không liên quan gì đến ta, sau này ta không dám nữa…”
“Hừ, cho ngươi cũng không dám, nếu không muốn chết thì giao linh quả Tử Vân Tôi ra đây…”, giọng nói của Mục Long cực kỳ lạnh lùng, đầy uy nghiêm.
“Tha mạng, tha mạng!”
“Linh dược bị…bị Mục Lâm giao cho Mục Thiên Dao rồi, huynh ấy nói, chỉ có cách này, Mục Thiên Dao mới nói giúp bọn ta, để bọn ta có thể tiếp tục ở lại trong tộc tiếp tục tu hành sau đại hội khảo nghiệm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-than-thai-co-hac-long/244431/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.