Anh áp cô vào lên giường, triền miên hôn môi.
Quần áo từng chút một được cởi ra nằm yên vị trên mặt đất lạnh lẽo. Cơ thể cô trắng hồng tựa như trứng gà luộc vô cùng mịn màng. Đôi mắt to tròn vô tội vừa ướt át lại vừa dụ hoặc quyến rũ anh.
Tần Dạ hôn lên đùi cô, chầm chậm tiến dần xuống giữa chân. Triệu Mộng Điềm không nhịn được, khó khăn nói: “Tần Dạ, đừng mà … Không cần hôn vào nơi đó, nó rất xấu.”
“Nơi nào xấu?” Anh khẽ cười, dán sát mặt vào nơi tư mật kia hút mạnh. Tiếp đó ngón tay thon dài đè giữa tâm hoa không ngừng vuốt ve, “Nơi này của em xấu sao?”
Ngón tay càng lúc càng tăng thêm lực đạo, tiến sâu vào trong khuấy động, “Em còn nghĩ nó xấu?”
“Chán ghét …” Triệu Mộng Điểm hừ nhẹ, cảm nhận khoái cảm anh mang lại. Đột nhiên, Tần Dạ dừng động tác lại cô liền cảm nhận được hạ thân mình tuôn ra chất lỏng trăng trắng.
“Anh còn có thể khiến em chán ghét hơn.”
Dứt lời anh lại tiến thêm một ngón tay, hai ngón tay thon dài xâm nhập vào bên trong khiến cô thở dốc kinh ngạc.
Ngón tay anh không ngừng trêu trọc, uốn cong các nếp gấp, ra vào liên tục khiến dâm thủy tiết ra ngày một nhiều. Không những thế, Tần Dạ còn liên tục thì thầm bên tai cô mấy lời hạ lưu: “Bảo bối của anh thật nhạy cảm, thật nhiều nước.”
“Sao tiểu huyệt xinh đẹp của em lại chặt như vậy? Lát nữa côn thịt cắm vào sẽ rất thích.”
Triệu Mộng Điềm bị anh trêu trọc tới bật khóc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-tham-nguoi-trong-mong/148990/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.