Chu Dật thuê một căn nhà đối diện trường đại học C, nơi này nhiều cây xanh, lại yên tĩnh, rất thích hợp với một con người thích sự trầm lặng
Bị Chu Dật làm cảm động đến đầu óc hỏng hết, Tống Đồng hào hứng nói: "Chu Dật, tớ muốn vào trường cậu, được không?"
Chu Dật khom lưng thay giày ở cửa, tùy ý " ừ " một tiếng
"Tớ.... hình như có chút thay đổi rồi?"
Chu Dật ngồi dậy: "Có mục tiêu là tốt."
Tống Đồng ngây ngốc cười cười: "Mục tiêu của tớ rất cao, lại có chút ngu ngốc, giống như mộng tưởng vậy."
Chu Dật hất tay cậu ra "Lại nói nhảm rồi." rồi đưa cậu đôi dép bông, "Mục tiêu dù như nào, có là mộng tưởng thì cũng đáng trân trọng."
Tống Đồng ngoan ngoãn đổi dép, vừa xỏ vừa cười cười nói nói với Chu Dật: "Uầy vừa khít luôn nè"
Chu Dật xoay người vào nhà: " Mua theo chân cậu."
Nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn kia, Tống Đồng trợn tròn mắt, lại đuổi theo: "Chu Dật."
Chu Dật treo cặp sách lên giá, đi nấu mì
Tống Đồng cũng đi theo: "Chu Dật...... cậu có ý định gì không?"
Chu Dật giơ hai trái trứng gà: "Ăn trứng chiên hay trứng luộc?"
"...... Luộc đi."
Chu Dật bắt đầu đun nước: "Ý định gì cơ?"
Tống Đồng do dự, sau đó vẫn hỏi lại: "Cậu định thi lên thạc sĩ sao?"
"Không cần thi, cần nói là được"
"......"
"Thật ra giáo sư mới là người đề cử tôi đi du học." Chu Dật nghiêm túc nghĩ một lát, "Hừm...... Khách quan mà nói, tài nguyên nước ngoài vẫn tốt hơn."
Tống Đồng có chút mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-tham-nam-than-ngoi-ban-sau/1807594/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.