Đêm nay không phải là một đêm đen mịt mù như hơn năm năm trước. Ánh đèn đường sáng, rất sáng, sáng đến nỗi tôi có thể nhìn rõ mặt gã đàn ông trước mặt. Càng giãy giụa hắn ta càng mạnh bạo đánh tôi, dường như ký ức lần nữa lại lặp lại. Đôi chân tôi muốn thu lên đạp vào hạ bộ hắn nhưng đã bị hắn kẹp lại không cho nhúc nhích.
Khốn kiếp! Trên đời này có những loại không bằng cả cầm thú và súc sinh. Hắn ta vì sao ở đây tôi không rõ, bao nhiêu năm trôi qua những tưởng rời xa nơi ấy, đi đến một nơi cách biệt cả mấy trăm cây số chẳng ngờ lại gặp lại người mà tôi căm hận tột cùng thế này. Hắn ta vừa túm áo tôi vừa bóp chặt miệng tôi, điệu cười đểu giả, man rợ trên môi cúi xuống như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi ra sức giãy giụa gào thét, chỉ mong rằng có ai đó sẽ đi qua nơi này, sẽ có chiếc xe nào đó dừng lại, sẽ có ai đó cứu giúp tôi nhưng vì sao hôm nay đoạn đường này mãi vắng tanh như vậy. Hắn ta thấy tôi hét lên liền vung tay vả, mùi máu tanh tưởi trong miệng tôi lại phát ra. Đột nhiên tôi thấy một bóng đen cao to lao tới, trong giây lát bóng đen túm lấy gã đàn ông đốn mạt kia rồi đạp thẳng xuống đường. Tôi ngước lên nhìn, dưới ánh đèn sáng trưng mới nhận ra đó là Khánh. Là Khánh! Thực sự là anh ta bằng da bằng thịt. Trong cơn hoảng loạn, tôi gần như không nghĩ được gì nữa lao về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-suot-mot-doi/264914/chuong-10.html