Nhóm dịch: Thất Liên Hoa
Tay chân Lăng Vi đều bị trói, không có dùng sức. Lần này ngã quá thực!
Cô đau đến cắn răng.
Cánh tay bên trái chạm đất đã tê rần.
Dưới người đều là cành cây khô, đâm cánh tay cô rách da như dao nhọn, máu theo cánh tay chảy xuống.
Cho dù đau như dao cắt, Lăng Vi vẫn cắn răng, không lên tiếng.
Cô giùng giằng ngồi dậy, trừng người trước mặt. Ánh mắt cô lạnh như băng, lộ ra tia quật cường.
“Nói đi, Simon nói gì với cô? Có để lại thứ gì cho cô không? Nha đầu, đừng vì một người không quen biết mà mất mạng.”
Lăng Vi lạnh lùng liếc cô ta.
Amanda âm lãnh cười một tiếng: “Không nói thì hời cho đám anh em này của tôi rồi…”
“Ha ha ha ——” Mấy người đàn ông mặc áo đen cười xấu xa, trong nháy mắt bao vây cô.
Trong mắt Lăng Vi dấy lên lửa giận! Nhưng cô chỉ lạnh giọng cười: “Hừ, đồ à, đúng là có giữ.”
“Mau giao ra!”
Lăng Vi lười biếng nhún vai: “Trói tôi, tôi làm sao lấy đồ.”
Amanda hất cằm, lập tức có người cởi dây trói tay cho cô.
Lăng Vi xoa xoa cổ tay, đưa tay cởi sợi dây dưới chân, Amanda cầm súng chỉa về phía cô: “Lấy đồ, còn dùng chân?”
Lăng Vi đành phải bỏ qua.
“Nhanh lên!”
Lăng Vi không để ý, chầm rãi lấy balô, lấy một hộp trang sức, mở ra, lấy đạn ra, ném xuống đất.
“Anh ta chỉ để lại vật này.”
Lập tức có người nhặt đạn lên, đưa tới trước mặt Amanda.
Amanda cẩn thận nhìn chằm chằm viên đạn này, viên đạn này chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-sau-nang-de-thieu-am-tham-cung-chieu-vo/1262811/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.