Thương Tứ vừa nghe có ăn liền không quản cái gì thiếu nữ, lập tức quay đầu rời đi.
Các nữ sinh tiếc nuối nhìn theo bóng lưng của hắn, thế nhưng không sao cả, không phải còn một giáo thảo ở đây sao
“Bạn học Lục, ông chủ nơi này tên gì vậy? Anh ấy thật giỏi quá mà!”
“Đúng vậy đúng vậy, nói cho bọn mình biết đi.”
“Với lại, bạn học Lục bây giờ đang làm việc ở đây sao? Trong tiệm còn thiếu người bưng trà rót nước không? Là cái loại đã tiến vào đại học ấy!”
Mọi người mồm năm miệng mười ồn ã, Lục Tri Phi đại khái chỉnh sửa lại một chút, trả lời: “Tên của anh ta tôi không tiện trả lời, trong tiệm chỉ cần mình tôi là đủ rồi, không thiếu người. Các bạn cứ chậm rãi xem, xin lỗi không tiếp được.”
Nói xong Lục Tri Phi cũng xoay người dứt khoát rời đi, chỉ để lại mấy nữ sinh phía sau ai oán thở dài.
Trên bàn cơm, tất cả mọi người đã có mặt đông đủ. Ngô Khương Khương chào hỏi Lục Tri Phi một tiếng rồi chạy qua tự mình bới cơm, Lục Tri Phi gật đầu, nói: “Còn một tô canh, để tôi mang ra.”
Chỉ chốc lát sau, Lục Tri Phi liền bưng một tô canh lớn đến, thừa dịp còn chưa ngồi xuống trước hết chia cho mỗi người một chén. Ngô Khương Khương vốn còn đang uống rất vui vẻ, thế nhưng vừa liếc nhìn chén canh của Thương Tứ liền không khỏi thét lớn: “Không công bằng nha, vì sao chén của Tứ gia lại nhiều thịt như vậy!”
“Ngươi có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-quai-thu-trai/1944997/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.