Cộp…cộp…cộp…
Tiếng bước chân từ đàng xa dần dần tới gần, Ngôn Thâm ở trong không gian giấc mộng nghe rất không ổn định, một loại hư hư thực thực. Quanh mình là một mảnh hoang vu hắc ám, chỉ có làm cho người ta sợ hãi tiếng bước chân tới gần mình.
“Để mi đợi lâu…” Tiếng bước chân đứng ở nơi cách mình rất gần, tiếng nói chuyện lại từ đàng xa truyền đến, là tiếng Tiểu Khuê.
“Ngươi đến tột cùng muốn như thế nào? Mục đích của ngươi là cái gì?” Ngôn Thâm bắt buộc chính mình tỉnh táo lại, không phải sợ đối phương.
“Mục đích?” Tiểu Khuê cười trả lời cậu: “Ta đại đa số ăn người, lại như trước không phải thật sự người, ta mệt mỏi. Ta cũng muốn cùng người yêu cùng một chỗ, chân chân chính chính cùng một chỗ, ta muốn trở thành người bình thường. Đây chính là mục đích của ta.”
“Này không quan hệ gì tới ta! Cả nhà ta không người nào quan hệ! Tại sao kéo chúng ta vào?” Ngôn Thâm mơ hồ biết y nói người yêu là ai, nếu không đoán sai hẳn là Chung Khuê.
“Nơi nào không quan hệ?” Tiểu Khuê cười cậu ngu xuẩn: “Cha mi là con của hắn, cô cô mi là con của ta, bà nội mi đều từng hầu hạ chúng ta. Nơi nào không quan hệ?”
Ngôn Thâm mím môi, trừng hắc ám, đối với nơi phát ra thanh âm, tiện đà hỏi: “Qua nhiều năm như vậy, các ngươi chẳng quan tâm, vì cái gì hiện tại lại xuất hiện?”
“Vấn đề này hỏi rất hay, mi hẳn là đến hỏi hắn.” Tiểu Khuê cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-quai-ky-dam-chi-ho-ly-don-dau/2155177/chuong-8-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.