Năm ấy mười sáu tuổi, Cung Diệc Hàn vừa vặn luyện võ trở về, lúc bưng bát canh nóng từ phòng bếp đi ra, liền thấy Cung Khúc Úc thường ngày lúc nào cũng cười nói vui vẻ thần sắc hồn bay phách lạc đi vào.
Cung Diệc Hàn không nói gì, vẫn nhìn Cung Khúc Úc, quần áo nàng xốc xếch, thậm chí có thể nói là cực kì chật vật, cả người đều đang khẽ run, trên người có từng vết thương xanh tím, trên mặt còn có nước mắt.
Tâm trạng Cung Diệc Hàn siết chặt, gọi Cung Khúc Úc lại.
"Đói bụng không? Ăn xong, sẽ không lạnh nữa."
Cung Diệc Hàn không biết hóa ra tay mình cũng đang run rẩy, nàng mơ hồ biết đã xảy ra chuyện gì với Cung Khúc Úc, nhưng nàng lại không biết mở miệng an ủi thế nào.
Cung Khúc Úc như nhìn thấy một tia sáng từ trong bóng tối vô tận, hai mắt nàng đẫm lệ nhìn Cung Diệc Hàn, sắc mặt người kia vẫn lạnh lẽo, trong tay lại bưng một bát canh nóng.
"Diệc Hàn... Ta rất bẩn..."
Hai tay Cung Khúc Úc ôm ngực, móng tay bấm vào da thịt trên cánh tay, thậm chí có thể nhìn thấy vết máu nhàn nhạt.
"Đi nào, ta nấu nước nóng cho ngươi tắm rửa."
Cung Diệc Hàn đặt canh nóng lên bàn đá, kéo một tay Cung Khúc Úc, nhưng cảm nhận được nàng giãy giụa...
"Đừng đụng vào ta... Ta rất bẩn..."
Cung Khúc Úc muốn rút tay về, nhưng Cung Diệc Hàn vẫn nắm chặt tay nàng không buông, trên gương mặt lúc nào cũng lạnh như băng của Cung Khúc Úc là vẻ quật cường chưa từng thấy.
"Ta không ngại."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-phi-nguoi-qua-can-ro/1423906/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.