Mưa cứ thế không dứt trong suốt hơn mười lăm phút tiếp theo, thi thoảng mật độ có nhỏ lại đột ngột nhưng đợt sau to hơn đợt trước, như có ai đó trên chín tầng mây đang cầm mấy cái vòi sen siêu bự xả nước xuống mặt đất. Gió thốc từng cơn, thi thoảng tạt vào một ít nước mưa khiến tôi với Minh Châu hoảng hồn nép qua nép lại, gió chiều nào té theo chiều đó. Cứ đà này thì chẳng mấy chốc nữa hai đứa sẽ ướt nhẹp, đến lúc đó chuyện trú mưa tự nãy đến giờ sẽ hoàn toàn là phí công vô ích. Chẳng bằng lúc ban đầu chịu ướt một lần mà chạy thẳng về nhà luôn cho rồi.
Nhưng đó chưa phải là tình hình xấu nhất, nắng mưa là chuyện của trời, có trách thì sự cũng đã rồi. Điều khiến tôi đáng lo nhất hiện nay đó chính là… tôi lạnh một mà đói đến mười, mấy lần tính khui luôn bọc chả cuốn đã nguội ngắt từ khi nào ra mà nhai mà nuốt. Nếu thế thì… tôi lại phải mời Minh Châu ăn cùng, không lẽ tôi đứng ăn để mặc cho cô nàng đứng nhìn. Nhưng quanh đây chẳng có chén tô gì để đổ nước chấm ra, mà chả cuốn nem nướng ăn không thì cũng chẳng khác nào bánh mì lại thiếu pa tê, đàn ông lại thiếu máu… hê hê trong người. Tóm lại là ăn thì sẽ dở ẹc, mà... đứng chôn chân một chỗ mãi thế này để mặc cho cái bụng réo gào vì đói lại càng dở ẹc hơn nữa.
Tính sao bây giờ đây? Tôi nghĩ mãi mà không ra cách nào tối ưu nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-chi-hai-duoc-nham-em-gai/2778828/chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.