Phát hiện ra Quân đã mất tích, chú Tấn và anh cảnh sát tên Trung biết ngay lão Lâm đã cho đồng bọn dàn cảnh bắt cóc nó đi. Giờ đây tình hình vụ án càng thêm phức tạp và khó giải quyết hơn khi bọn chúng có con tin trong tay. Anh cảnh sát bực tức tự trách mình đã quá lơ đễnh để cho kẻ xấu thực hiện hành vi hèn hạ. Không biết bây giờ tính mạng cậu nhóc ấy có được an toàn không nữa. Thấy tâm trạng của anh Trung không được ổn định, chú Tấn vỗ vai anh trấn an.
- Cậu đừng tự trách mình nữa. Là do chúng ta hơi sơ suất, không nghĩ bọn chúng lại dám ngang nhiên đến đây bắt cóc con tin ngay trước mũi cảnh sát. Tôi nghĩ hiện giờ hắn ta không dám làm gì tổn hại đến cậu Quân đâu, vì muốn thoát thân, hắn ta cần có một tấm lá chắn. Điều chúng ta cần làm bây giờ là phải bình tĩnh, chờ thời cơ thuận lợi để vừa tóm gọn đồng bọn của hắn vừa bảo toàn tính mạng con tin. Cậu hiểu ý tôi chứ?
- Vâng! Tôi cám ơn sếp đã nhắc nhở.
Anh cảnh sát bặm môi thở dài một tiếng rồi chợt nghĩ đến người bạn cùng tên với mình. Không biết khi nghe được tin này anh ta còn đủ bình tĩnh để giải quyết vụ án không nữa.
Ngồi trên chiếc ghế với hai cánh tay bị trói ngoặt ra đằng sau, Quân cố giãy dụa để thoát ra nhưng vô ích. Miệng nó còn bị dán chặt bởi một miếng băng keo cứng ngắc. Lão Lâm đưa bàn tay thô ráp lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179587/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.