Quyết định ở lại đột ngột của Quân làm Khoa hơi bất ngờ. Cậu nhìn nó với vẻ mặt nghiêm nghị.
- Quân nói sao? Quân muốn ở lại đây thêm vài ngày nữa à??
- Uhm…Lúc này mình chưa thể về được Khoa à. Khoa giúp mình với.
- Cái này cũng dễ thôi…Nhưng mà tại sao Quân lại làm vậy? Có phải vì gia đình anh Trung không?
Nghe Khoa nói vậy, mặt Quân để lộ chút bối rối. Nó hướng ánh mắt xuống đất, hai tay đan vào nhau ngập ngừng.
- Uhm…Mình nghĩ mình phải ở lại để chăm sóc cho mẹ anh ấy. Với lại anh Trung vừa bị chấn thương đầu nên sức khỏe không được tốt lắm. Trong bệnh viện chỉ có hai mẹ con nên mình muốn giúp một tay. Mình không nỡ bỏ mặc anh ấy phải chịu đựng đau buồn một mình trong lúc này được.
- Quân nghĩ thế cũng phải. Dù sao trở về Sài Gòn lúc này cũng không phải là giải pháp an toàn. Thôi để vài hôm nữa, chờ cho chú Tấn bắt được tên dượng xấu xa kia rồi Khoa chở Quân về vậy.
- Mình cám ơn Khoa nhiều lắm.
Quân mừng rỡ vì Khoa đồng ý chịu giúp nó. Nó vội vàng vào nhà thu xếp đồ đạc rồi nhờ Khoa chở ra chợ mua thức ăn. Quân vô tư chuẩn bị mọi thứ đồ dùng cần thiết để đến chăm sóc cho bà Trang mà không bận tâm đến chuyện tình cảm vừa mới kết thúc của mình. Còn Khoa chỉ nhìn nó bằng ánh mắt khâm phục lẫn sự thương cảm. Dù bà Trang và anh Trung có đối xử vô tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179584/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.