Từ lúc rời khỏi công ty Nam Trang, Quân không về nhà chú Tấn mà lại nhờ Khoa chở nó đến một nơi yên vắng để giải tỏa nỗi buồn vô hạn. Khoa đành lẳng lặng làm theo mà không hỏi han gì. Nhìn sắc mặt Quân, cậu đoán chắc rằng mọi chuyện đã không như ước nguyện của nó. Lòng cậu cũng buồn lắm và rất muốn được san sẽ nỗi đau vô bờ này giùm nó để cho vơi bớt đi phần nào. Khi cả hai dừng chân tại một chiếc ghế đá bên bờ hồ Xuân Hương thơ mộng, Khoa mới mở lời an ủi Quân.
- Đừng quá đau buồn nha Quân. Chuyện đã đi đến kết cục này thì đừng cố níu kéo, trông chờ chi nữa. Thay vì cứ mãi sống trong dày vò, tuyệt vọng thì hãy tự mở cho mình một lối đi khác để thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Khoa không muốn nhìn thấy Quân trong bộ dạng thê thảm thế này đâu. Như thế Khoa thấy mình có lỗi nhiều lắm.
- Mình…
- Khoa hiểu tất cả những cay đắng tột cùng mà Quân đã nếm trải. Ở địa vị của Quân chắc Khoa cũng không dễ gì mà sống vui vẻ được. Nhưng cuộc sống là do bản thân Quân lựa chọn. Đừng để chỉ vì một chuyện tình bi đát mà ảnh hưởng đến tương lai sau này. Cuộc đời còn dài mà phải không Quân?
Những lời nói chân thành xuất phát từ một tâm hồn trong sáng ấy khiến Quân như bừng tỉnh khỏi một cơn mê u ám. Khoa nói cũng đúng đó chứ. Đâu đó trong thâm tâm nó cũng nhận thấy dường như tình duyên giữa anh và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179579/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.